Tìm một chút gió biển, An Lam Ninh Van Bay – Seeking the ocean breeze

August 12th 2013

nhatrang 9644 700x466 Tìm một chút gió biển, An Lam Ninh Van Bay   Seeking the ocean breeze

Caption: captured at Lagoon View family villa. Looking out to the lagoon and the sea.

I needed this #getaway, so needed it, not to restart my energy but not to think about anything. Six Senses Ninh Van Bay was booked, and same with Mia so my mom took a chance at An Lam – agoda booking, of course I suggested An Lam since a couple of my friends have been there and my husband said its nice, I thought why not.

1 hour drive from the airport to the port for check-in

Who doesnt use filters for photo these days? Here are a few from Iphone and a combination of Path filtering and Instatext.

photo 540x540 Tìm một chút gió biển, An Lam Ninh Van Bay   Seeking the ocean breeze

photo 3 540x540 Tìm một chút gió biển, An Lam Ninh Van Bay   Seeking the ocean breeze

photo 4 540x540 Tìm một chút gió biển, An Lam Ninh Van Bay   Seeking the ocean breeze

We didnt have the sun for the entire day, until the next day, here it is below. The room and the resource is spacious, 15min boat ride we reached the destination. With only 35 villas, compared to 50 next door neighbour Six Sense, the resort is spacious. Entering the room with the open living area, the view is instant and as wide open as it possible can. First section is the ‘dining’ area, then lounge, then the pool and this view.

photo 2 700x525 Tìm một chút gió biển, An Lam Ninh Van Bay   Seeking the ocean breeze

Everything else is symmetrical. Each side of the area is the double room exactly the same, bedroom and changing bathroom area, an outdoor shower as well as bath, additional seating in front of bed. The mood and feel is wooden based, raw, mộc, appealing ‘natural’.

nhatrang 9662 700x466 Tìm một chút gió biển, An Lam Ninh Van Bay   Seeking the ocean breeze

The room is nice, relax and very tranquil when quiet when all you see and view is the lagoon, trees and the ocean beyond. The Lagoon isnt filled with water, its’ pretty shallow but if you dare to step down, it’s rather muddy.

Although waking up in the morning in your bed  and lying around the lounge area you could see people walking at the far end so it’s not too private, yet nobody is noisy really. An Lam has only 1 restaurant for everything and a bar area with a slightly disappointing menu and taste.

Putting all that down will be the peaceful water with no waves and one could be so ever tempted to lay down in a shadow at the beach all day with sun screen on, bikini, a book, basic juice nothing fancy actually maybe a fresh coconut juice, pair of shades, and maybe a camera.

A few things are just a bit odd:

1. No fresh fruit basket deliver

2. Food overall is bad and over priced.

We took the advantage of the last few sun ray on the last day to totally fetch by the beach. Something I’ve been looking forward to for a while.

Nghe ‘tiếng’ của An Lâm Ninh Vân Bay từ một số người bạn đã đi đến resort cũng khá nhiều, nằm trong cụm vịnh Ninh Vân. Thật ra ban đầu muốn thử  Six Sense Ninh Vân Bay xem coi có khác gì với Côn Đảo không nhưng bị fully booked hết. Đến An Lâm thì phải ngồi xe hơi đưa đến cảng check-in riêng mất hết 1 tiếng đồng hồ, đi xuyên qua trung tâm thành phố Nha Trang, qua các resort như Mia, khách sạn Sheraton để đến dock. Sau đó lại phải ngồi ca-nô khoảng 20 phút ra đảo, cũng có nghĩa là khi lên đảo thì coi như ở đảo luôn.

Phong cách thiết kế và trang trí cũng như những resort theo kiểu hiện đại mộc, tức là tối giản, sữ  dụng chất liệu gỗ hoặc thiên nhiên, màu neutral không sặc sỡ và không gian xanh mát. Đảo chỉ có 35 villa, ít hơn bạn hàng xóm Six Sense (50 villa) nhiều nên không gia khá rộng. Các villa được sắp xếp dọc theo biển, đều có hồ bơi bên trong và tầng cao trên đá hill rock villa. Như các resort khác, An Lâm tự trồng rau tươi và trái cây, có vườn trồng rau, khu vực spa khá nhỏ khiêm tốn, chỉ có 1 nhà hàng lớn cận biển, thư viên sách nhỏ, khu bar đơn điệu, cửa hàng souvenir nhỏ xíu như lỗ mũi.

Căn phòng family size khá to, cân xứng đều 2 phòng và y chang nhau. Có điều không hiểu sao toilet/restroom to đùng hơn cả phòng ngủ và căn family nhìn thẳng ra phá (lagoon) cạn. Nếu ai khó tính sẽ không thấy tự nhiên khi sáng thức dậy, nhìn từ trong chiếc giường gỗ hoặc tấm sofa chính soi ra phá và biển – nhìn thấy người đi kẻ lại, kiểu này thì không thể ‘run around naked’ được.

Biển khá lặng, không sóng và vắng vẻ, mạnh ai nấy tắm. Thỉnh thoảng có một số gia đình hoặc khách bơi kịch liệt ra tuốt ngoài thuyền buồm hoặc đạp kayak ra tới bờ bên hông vịnh toát được miếng mồ hôi và sau đó đầm mình vào hồ bơi chính.

Menu tại An Lâm khá dở.  Cocktail caipiroska chanh dây của mình toàn là đường đọng dưới ly, nhạt nhạt còn buffet tối thì đến 50USD/một người và không chất lượng. Trong 2 đêm thử buffet thì kết luận là chỉ có buffet seafood ăn mới đở dở. Tôm không ngon bằng tôm Phú Quốc, có vẻ không tươi, mực không dầy, chỉ có cá bóp là ngon. Tốt nhất nên ăn a-la-carte, ngay cả các món ăn sáng cũng rất ít, không phong phú và chất lượng còn không bằng Intercontinental trong Saigon. List rượu vang cũng khá là trung bình so với phong cách luxury mà An Lâm đang muốn chào mời khách. Nhân viên nhà hàng cũng rất nhiều người – typical vietnamese style.

Nếu đến An Lâm thì cố chọn anh Luân làm butler vì anh rất tận tình và chuyên nghiệp, cộng thêm nụ cười khiêm tốn và đôi mắt một mí dễ thương.Một điểm bonus lớn đó là mình checkout rất trễ vì chuyến bay tới 10 giờ tối, và anh Luân sắp xếp chuyển qua một căn villa nhỏ hơn để nghỉ ngơi free of charge. Love you anh Luân!

How does this post make you feel?

(100%) (0%) (0%) (0%)

One comment

#Piha cát đen biển yêu – câu chuyện kể

July 11th 2013

Đôi Havaianas, tấm trải, thùng đá picnic chilli-bin, chai Oysters Bay trắng, kem chống nắng, kính râm, dù, một quyển sách tiếng Anh dày cộm, tôi bạn và biển.

photo PIHA 536x540 #Piha cát đen biển yêu   câu chuyện kể

Cách trung tâm thành phố Auckland 40 – 50p lái xe, đi ngang qua dãy nhà hướng biển triệu đô, đường có đoạn ngoằn nghèo, biển Piha gió lồng lồng đợi chờ tôi và bạn đến như những ngày cuối tuần năm ấy. Piha cũng bong cheng được lên phim Hollywood – The Piano mặc dù đã cũ rích, Piha cũng có những giây phút vinh quang. Với tôi nó mãi là bãi biển yêu thích mà Auckland, ngôi nhà thứ 2 trong tim mình, trao tặng cho những ai mê sóng, nước, mùi và vị biển mặn, cát đen nhánh kim loại. Cứ tới mùa hè thì những ai mê biển kéo nhau đi nhưng lại không bao giờ quá đông nghịt như biển nhà mình. Không bị quấy rầy bởi những bà bán hàng rong bán vặt, không bị lũ quản lí bờ biển lừa tiền, chẳng cần ghế dù dựa hoặc chiếc bàn nhựa đỏ choét, tôi chỉ cần biển, bạn và bản thân. Đặt mông xuống bờ cát đen mát rượi, ‘hàng xóm’ lai rai rải rác xung quanh không ai thèm làm phiền. Chỉ có cái nắng xuyên thủng tầng o zone mới đủ khả năng làm ‘mòn chí’ đồng đội, à tất nhiên nếu có kem chống nắng SPF 15+ trở lên thì cũng không đến nỗi nào.

Đến Piha nhiều mục đích: picnic, tắm nắng, tự sướng, ăn nhậu, và lướt sóng. Sóng Piha cũng đáng gờm – theo như bạn bè lướt sóng kể lể, cũng phải đã từng sành biển mới thực sự chịu nỗi và thưởng thức được cảm giác cưỡi sóng. Piha không dành cho các em mới tập tành. Có thể do quá nhiều hồn ma Maori tự tử ở mũi đá gần đó? Hoặc do lũ chim biển tụ tập thành tổ, hay chỉ vì Piha có sức mạnh ngầm riêng? Có thể là sức quyến rũ của bãi cát đen, tiếng sóng vỗ hùng hồn vào các tảng đá quanh bờ, hoặc chỉ đơn giản là Piha đẹp và huyền bí? Tôi chẳng biết và cũng không quan tâm. Chỉ cần biết khi cần tôi đến Piha chơi, nằm phơi người dưới mảng trời xanh và cơn gió biển nồng nàn ngày hè.

Đã có lúc tôi đến với Piha những đêm mùa đông. Tất nhiên không phải tắm biển – ai dám nhảy xuống lúc nhiệt độ dưới 5?, tất nhiên không phải đắm mình vào nhiệt độ của tia nắng mặt trời. Đó là một tối mùa đông lạnh 7 độ như bao mùa đông tháng 7 mọi năm, đậu xe ngay giữa trời, trước cổng vào khu vực bãi đậu đã khóa lúc nữa đêm. Đứng trước mũi xe Toyota đỏ cam đời cũ mèm – máy nỗ tiếng bành bạch, cùng người yêu ngắm trăng và chùm sao đặc trưng  Southern Cross của New Zealand. Người yêu choàng tay qua vai ngả người vào ngực, khói thuốc cần xa vẫn còn thoảng trên tay, cả hai đứa im ru bà rù, không ai nói gì với ai. Mãi mộ lúc sau im chán thì hai đôi môi chạm nhau, lạnh mà ấm. Gió vẫn thôi, cặp tình nhân vẫn cứ hôn nhau đắm đuối, có phần hồi hộp không biết có ai còn thức chung quanh. Da chạm da đến lúc cả hai không ai mặc áo trên người. Cái lạnh làm co thắt tất cả các bộ phận trên cơ thể, cơ thể tự vật lộn với cái lạnh của thiên nhiên và hơi ấm nhiệt từ hai cơ thể toát ra. Tai nghe gió buốt, sóng vỗ, tai nghe nhịp tim đập thình thịch, hơi thở hổn hển dồn dập. Cả hai cố giữ ấm và cũng tự toát nhiệt cọ sát. Vài phút sau lạnh quá người yêu bỏ cuộc cả hai mặc áo vào và quay lại tư thế ban đầu có điều anh người yêu không cần dựa ngực nữa. Im lặng và không nói gì nhau. Thế là xong. Tiếng máy xe hơi nổ lên và chiếc xe lăn bánh lên đồi quay lại với đường cao tốc về thành phố.

Piha gần nhất là mùa hè tháng 2, lần này có đến 3 người, một cặp tình nhân và một cô bạn. Anh chàng người yêu cởi áo tắm nắng, tắm chết đi cái trắng của da. Cô bạn mặc bikini nằm sấp xuống khoe bộ lưng rám nắng, mở điện thoại Nokia nghe radio Channel Z bên cạnh chiếc dù đi biển nhỏ mua tại Warehouse. Kế bên vẫn là những ‘dụng cụ đồ nghề’ thông thường : Đôi Havaianas, tấm trải, thùng đá picnic chilli-bin, chai Oysters Bay trắng, kem chống nắng, kính râm, dù, một quyển sách tiếng Anh dày cộm, tôi bạn và biển.

 

How does this post make you feel?

(100%) (0%) (0%) (0%)

No comments yet

Cooked by the Book Series: Bánh cheesecake mâm xôi

June 10th 2013

Công thức thứ 3 mình thử: Bánh ngọt phô mai mâm xôi (cheesecake).

Thành phần: 550gram phô mai cream cheese, ở Việt Nam mình thì mua loại Philadelphia cũng được. 260gram quả mâm xôi. Thường một gói thì khoảng 170gram, mua 2 gói là dư, còn lại để trang trí hoặc có thể làm sauce. 2.5 muỗng canh bột bình thường, 3 trứng gà đánh lên. 160 gram đường cát trắng, loại nhuyễn. Một trái chanh tây grated vỏ. Bơ để tráng khuôn.

Phương thức làm. Ban đầu tráng khuôn với bơ cho đều hết đáy và vành khuôn. Cho lò nướng 180 độ. Đánh (có thể dùng tay) phô mai cream cheese với đường thật kỹ, từ từ cho trứng vào rồi lại đánh tiếp. Tốt nhất kêu anh chồng đánh phụ. Bỏ bột và vỏ chanh vào đánh tiếp cho đến khi mịn. Lưu ý dùng loại gạc bào mỏng (cheese grater). Sau khi đã thấy tất cả thật mịn thì mới dùng muỗng dẹp từ từ trộn mâm xôi vào tránh bị dập. Cho vào lò, khoảng 35 – 40 phút lấy ra. Lưu ý khi lắc khuôn thì giữa bánh vẫn đung đưa nếu không thì bị quá chính. Để nguội cắt một miếng ăn trước và còn lại cho vào tủ lạnh. Nếu siêng thì lấy mâm xôi xây chút đường để làm sauce. Vậy là xong, thật dễ dàng. Đảm bảo chất lượng nhé.

cheesecake 4 700x466 Cooked by the Book Series: Bánh cheesecake mâm xôi

Hình mới ra lò.

Thật ra trong lúc mình làm có sự hỗ trợ của chồng. Mình bắt chồng dùng sức mạnh đôi bàn tay để đánh cream cheese vô đường. Khi mua cream cheese về nên để ra khỏi tủ lạnh để nó mềm lại một chút mới dễ đánh. Không có máy đánh trứng thì phải dùng loại đánh tay bằng stainless steel chất lượng cao, có cán cứng. Dùng thì phải cẩn thận vì hỗn hợp sẽ bị dính vào khe lỗ của cây đánh. Khi cho trứng thì phải cho từ từ, đừng quá tay. Hỗn hợp càng mịn thì càng tốt.

Một tip nữa đó là đừng để bánh vào lò quá lâu hoặc quá nóng. Nếu lần đầu tiên làm bánh và cheesecake thì hay sợ là nếu bánh không cứng đủ nghĩa là chưa chín thì không phải. Vành bánh vàng cam lên nhưng chính giữa lòng bánh vẫn phải còn lỏng lỏng chút để khi bỏ vào tủ lạnh không bị quá cứng sẽ mất đi độ dẻo của phô mai.

cheesecakesmall 3 602x540 Cooked by the Book Series: Bánh cheesecake mâm xôi

Đây là cận cảnh nhé.

cheesecakesmall 2 528x540 Cooked by the Book Series: Bánh cheesecake mâm xôi

How does this post make you feel?

(100%) (0%) (0%) (0%)

No comments yet